Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

LỘC VỪNG

Tháng  Tám  và Mùa Thu xanh trong. Hà Nội đã có mấy ngày tuyệt đẹp. Tiết trời xe lạnh, gió nhẹ thổi, Bờ Hồ lăn tăn sóng.. Cầu Thê Húc đỏ tươi. ở bên bờ, cây lộc vừng trăm tuổi vẫn lặng lẽ dâng cho đời những cành hoa tươi sắc, soi bóng xuống  mặt hồ xanh ngắt. Tĩnh lặng tuyệt vời.



Lộc vừng cũng có số phận. Ngày xưa, lộc vừng quê tôi thường ở bờ ao. Sau kỳ hoa nở rộ. trái lộc vừng rơi lõm tõm xuống nước, lênh đệnh trôi dạt khắp ao hồ, nẩy mầm, cây con trưởng thành. để rồi lại quay vòng, đơm hoa, kết trái  như hôm nay.
Lộc vừng nhà tôi, biết thân biết phận, nép mình nơi góc hẻm, khiêm tốn khoe một vài nhành hoa, cũng gọi là:


Lộc vừng nhà đại gia, xoè tán vươn cao nơi đầu cổng. lấm tấm hoa tươi và triũ quả đầu cành. 

Còn đây là Lộc Vừng trên YouTutbi, mời các bạn đón xem.(Chỉ xem Lộc vừng thôi, đừng xem Cây xi và hàng họ gì cả, hại mắt lắm.)
http://youtu.be/-Os5d-ePNqg
 (Nếu không xem được thì copy dòng trên lên, và chạy trực tiếp)
Lộc vừng nhà các bạn thì sao nhỉ?       

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

TRUNG THU VÀ HỒ GƯƠM YÊN BÌNH.


Tôi rất thích Hồ Gươm. Không chỉ vì Hồ Gươm thoáng mát, có không gian xanh trong mà  còn là kỷ niệm gắn bó tuổi thơ tôi. Thẳng một mạch, nửa phố Bà Triệu là tới, tôi đã cùng ông bà câu cá, hái me, lấy sấu chín về nấu canh. Đến lượt mình, tôi cũng thường cho các con ra ngắm cảnh bờ Hồ. Vớt một nhánh hoa Lộc bình, xem Con Cóc phun nước, ngắm bút tháp “tả thanh thiên”, nhìn Tháp Rùa soi bóng nước xanh leo lẻo, ăn 1 que kem Tràng Tiền hương cốm mát lạnh. Cuộc đời cứ lững thững trôi xuôi. Thanh bình và êm ả.


                                                                                 (Ảnh: IE)
Hà Nội là trái tim của cả nước, Hồ Gươm là trái tim Hà Nội, Tháp rùa là trái tim Hồ Gươm. Trái tim trong trái tim! Chẳng thế mà người Hà Nội đến đây thể dục cho sức khoẻ, khách du lịch đến đây coi như mới tới Hà Nội.
Trung Thu bên bờ Hồ, dòng người vẫn đông vui. Tấp nập người đi dạo và lớp trẻ ghi lại ngày hạnh phúc.


Các bạn trẻ chụp ảnh kỷ niệm ngày cưới (11-9-2011)  
Cầu chúc Hồ Gươm mãi mãi là biểu tượng Hoà Bình - Hữu Nghị - Hạnh Phúc. Đừng nổi “sóng cồn” hoặc “nước sôi, lửa bỏng” mà chết cả rùa lẫn cá!.

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Chùa Hương ngày quốc khánh

Những ngày nghỉ dài ngày, người Hà Nội ùn ùn toả đi các ngả. Phần thì tránh cái nóng nực trái mùa sau kỳ bão xa, phần thì tránh cái ồn ã, chen chúc, bụi bặm, khói ôtô, xe máy, bụi xây dựng của thành phố suốt năm tháng phá vỉa hè, đào đường, xây xây, cất cất đủ loại công trình to, nhỏ. Đi du lịch là nét đẹp văn hoá và biếu tượng tốt đẹp cho cuộc sống đang lên. Xa thì chọn Cửa Lò, Bãi Đính, Hoàng Long, Tam Đảo; gần thì chọn Ba Vì, Khoang Xanh, Suối Tiên; người ở lại thì đi vườn thú, công viên nước Hồ Tây…. Trung tâm Hà Nội vợi hẳn người, đường phố thưa thớt như những năm 60 của thế kỷ trước. Tôi cũng vội vã lên đường. Chẳng đi đâu xa, ngay trong Hà Nội. Có đoạn đường vừa phải, có dòng suối uốn lượn quanh co, có con đò với mái chèo nhẹ nhàng lướt sóng, có sơn thuỷ hữu tình và tâm linh thần bí: Nam thiên Đệ nhất động.
Đền Trình nhìn từ bến Đục.

Những ngày hội, (Từ 6 tháng Giêng đến 23 tháng 3) người người đổ về đây như nêm cối. Có một lần, tôi đã phải dừng lại ở ngay Thiên Trù mà không thể vào được chùa Trong như mục tiêu chuyến đi vì hợp đồng chỉ trọn gói 1 ngày.
Hôm nay, 9 giờ sáng 3-9, tôi đã được hưởng cái tĩnh lặng của một động, một du khách, duy có 1 cô chụp ảnh theo tôi. Những bước chân âm vang trong hang sâu, nghe được cả nhịp đập của trái tim mình và tiếng tí tách của những giọt nước nhỏ xuống trên bầu sữa mẹ. Yên tĩnh làm sao!


       Gửi tới các bạn bài thỏ của bà Chúa thơ nôm và bài hát:
Bày đặt kìa ai khéo khéo phòm
Nứt ra một lỗ hỏm hòm hom
Người quen cõi Phật quen chân xọc
Kẻ lạ bầu tiên mỏi mắt dòm
Gọt nước hữu tình rơi thánh thót
Con thuyền vô trạo cúi lom khom
Lâm tuyền quyến cả phồn hoa lại
Rõ khéo Trời già đến dở dom

http://www.youtube.com/watch?v=YiIWMvxCsX0

http://www.youtube.com/watch?v=YiIWMvxCsX0&feature=player_detailpage